Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

KHI CON SẮP VÀO LỚP 1


Khi con sắp vào lớp một ba mẹ lo còn hơn cả khi ba mẹ thi đại học.

Khi con sắp vào lớp một ông bà cũng đứng ngồi không yên.

Nhưng cái lo của ba mẹ so với ông bà là hoàn toàn khác nhau.

Ông bà lo lắng khi thấy ba mẹ không cho con đi học chữ trước, sợ cháu của ông bà không theo kịp bạn bè khi vào lớp một. Ông bà không vui khi chỉ còn 3 tháng nữa là cháu vào lớp 1 mà vẫn chưa biết đọc biết viết như cháu của người hàng xóm ở dưới quê.

Ba mẹ lại lo lắng tuổi thơ của con sẽ bị đánh mất nếu cho con học thêm ngay từ khi còn quá nhỏ. Điều ba mẹ quan tâm là làm sao để con sống khỏe mạnh, vui vẻ, sống trọn vẹn theo tuổi thơ của mình.  Làm sao để con cảm thấy rằng đi học là một niềm vui là điều thú vị chứ không phải là ép buộc, là áp lực phải đạt thành tích cao.

Nhớ lại ngày đầu đưa con đi nhà trẻ khi mới 16 tháng tuổi lòng ba mẹ không khỏi xót xa. Ban đầu dự định sẽ chỉ đưa con đi nhà trẻ khi hơn 24 tháng tuổi, nhưng rồi vì công việc cũng không còn cách nào xoay sở đành phải đưa con đi nhà trẻ sớm. Buổi sáng hôm đó, khi lần đầu đi nhà trẻ, con không khóc như những đứa trẻ khác khi mẹ đưa con cho cô giáo. Dường như con cũng hiểu được nổi lòng của ba mẹ. Con không khóc nhưng mẹ con thì không sao cầm được nước mắt. Khi cô giáo đã đưa con vào lớp, mẹ con vẫn đứng bên ngoài cửa sổ để dõi theo con một lúc lâu mới chịu về.

Mãi về sau này khi con đã 5, 6 tuổi mẹ con cũng không thể nào quên buổi sáng đầu tiên đưa con đi nhà trẻ, và lòng không khỏi xót xa lẫn hờn trách ba vì đã quyết định như vậy.

Khi còn 5 tháng nữa là con vào lớp 1, trong khi các bạn của con ở trường mầm non được ba mẹ tất bật đưa đi học thêm, thì ba hỏi con có thích đi học võ không? con trả lời dạ thích. Vậy là ba mẹ đưa con đến trung tâm thể dục thể thao của quận, ở đó có dạy võ cổ truyền (mặc áo màu đen) và võ Taewondo (mặc áo màu trắng). Không chút do dự con chọn ngay môn võ Taewondo. Hỏi vì sao, con trả lời là tại .... con thích áo võ màu trắng.











Mục đích cho con học võ là để con rèn luyện cho có sức khỏe tốt. Đối với ba điều quan trọng nhất là thấy con vui khỏe mỗi ngày. Từ ngày con đi học võ con ít bị bệnh hơn hẵn so với trước. Nhất là thấy con vui và thích đi học võ. Thỉnh thoảng tôi hay đùa, thôi nghĩ học võ nhé con, thì bé không chịu.


Con rất háo hức, cứ luôn hỏi ba sao lâu quá chưa vào lớp 1 nữa hả ba.

Rồi cũng đến ngày con nhập học lớp 1, hôm ấy cả nhà dậy thật sớm, con cũng dậy sớm hơn thường ngày. Khi đưa con đến trường, con rất tự tin, không tỏ vẻ gì là lo lắng hay sợ sệt, mà trái lại còn có vẻ thích thú lẫn tự hào vì con đã lớn, đã vào lớp 1 rồi mà. Như vậy là về mặt thể chất và tâm lý mình đã chuẩn bị cho bé xem như là đã ổn. Bé hòa nhập với môi trường mới rất nhanh.

Về sách vở, ở buổi họp phụ huynh đầu năm, nhà trường sẽ cho biết cần mua những gì, nên cũng không cần chuẩn bị trước. Phải công nhận là bây giờ tụi nhỏ phải học quá nhiều thứ, mới lớp 1 thôi mà số lượng sách vở đã hơn 20 cuốn. Cũng may là phần lớn sách vở cô giáo yêu cầu để lại tại lớp, hàng ngày chỉ mang về khoảng 2 cuốn, chủ yếu là Toán và Tiếng Việt để phụ huynh có thể kèm cặp thêm cho bé. Cuối tuần bé có thể mang về nhiều hơn để phụ huynh kiểm tra. Ngoài ra, còn có sổ báo bài sẽ cho biết trong tuần đó, ngày nào bé sẽ học những gì, để phụ huynh có thể kèm cặp thêm cho cháu.

Bây giờ cách đánh vần đã khác trước,  nên những bé nào học trước cách đánh vần như kiểu cũ sẽ gặp khó khăn, các bé sẽ rất khó sửa. VD: Chữ Tôi lúc trước đánh vần là ô  i  ôi, tờ ôi tôi. Còn bây giờ phải đánh vần là tờ ôi tôi, nếu bé nào còn đánh vần ô i ôi tờ ôi tôi sẽ bị cô phạt. 

Không biết là trẻ bây giờ quá thông minh hay kỳ vọng của các nhà giáo dục đối với các bé lớp 1 quá cao, mà thấy sách toán lớp 1 có nhiều bài toán mà ngày xưa tới lớp 5 mới được học. VD: Bé bây giờ không chỉ học 2 + 3 = 5 mà bé phải biết số mấy + 2 = 5 (Đây là bài toán tìm x mà lúc trước lớp 5 mới học).

Có lẻ đây là lý do nhiều phụ huynh phải cho con đi học thêm (dù bộ giáo dục luôn khuyến cáo hoặc ngăn cấm việc học thêm này), vì sợ nếu không đi học thêm, bé không thể theo kịp. Riêng con mình cho đến nay đã giữa học kỳ 1, bé chưa hề đi học thêm một ngày nào. Xem tình hình bé vẫn có thể tiếp thu kiến thức cô dạy khá tốt, nên chúng tôi cũng yên tâm, chỉ có kèm cặp bé học vào mỗi tối. Vợ chồng chúng tôi luôn thống nhất không gây áp lực với bé, chúng tôi cố gắng làm sao để việc học đối với bé là một niềm vui, là điều thú vị chứ không phải là gánh nặng. Để mỗi sáng mai thức dậy bé lại háo hức đến trường.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét